An Hoa’ blog

Just another Wordpress.com weblog

(June 16th 2007) Hôm nay là ngày thứ 7!

Hôm nay vẫn là ngày thứ 7 như mọi khi,hôm nay toi dậy lúc 11h a.m,quá trễ ah,những ngày hè đối với tôi là như vậy,không thức khuya thì cũng dậy trễ vì ở nhà không có jì làm cả,lịch làm việc những ngày hè của tôi rất ư là căng thẳng:sáng ngủ dậy đọc kinh thánh ,ko ăn sáng vì ngủ dậy trễ quá nên để bụng ăn trưa luôn,xong rồi xem tivi,rồi lại ngủ trưa,ngủ xong dậy xem tivi,ăn chiều xong rùi online lên mạng đến tối,xong rùi tắm rửa lại đi ngủ tiếp,thế là đã xong một ngày căng thẳng rùi đấy,hihihhihihii.

Tháng Sáu 16, 2007 Đăng bởi anhoa | Nhật ký | | 1 phản hồi

Hai thằng lười

Một anh lười đến mức cứ nằm ngửa dưới gốc cây sung, há miệng chờ, sung rụng vào thì nuốt luôn. Ðợi, mãi, chẳng có quả sung nào rơi đúng vào miệng, cứ hơi chệch ra ngoài. Chợt có người đi qua, anh ta gọi lại, nhờ nhặt bỏ vào miệng cho. Gặp phải một anh cũng lười không kém, anh này lấy chân cặp quả sung, bỏ vào miệng cho anh kia. Anh kia thấy thế, gắt: - Khốn nạn, người chi mà lười thế!

Tháng tám 8, 2006 Đăng bởi anhoa | Truyện cười | | 1 phản hồi

Còn 10 năm nữa ai nuôi?

Một anh không làm nghề ngỗng gì, chỉ ăn bám vào bố. Có ông thầy coi tướng cho, bảo:

- Cả hai bố con anh đều thọ. Bố anh sống đến tám mươi, còn anh ít ra cũng hơn bảy mươi!

Nghe nói thế, anh ta khóc òa lên. Thầy tướng lấy làm lạ, hỏi:

- Tôi bảo bố con anh sống thọ cả, cớ sao anh lại khóc?

Anh ta mếu máo:

- Như thế thì đến khi bố tôi chết, tôi còn sống mười năm nữa, ông bảo ai nuôi tôi mà tôi chẳng khóc?

Tháng tám 8, 2006 Đăng bởi anhoa | Truyện cười | | No Comments Yet

(July 29th 2006) Ngày Thứ 3 Tại Singapore

 Buổi tối đêm thứ hai, chúng tôi đến với gia đình của anh chị Lipeng và được đón tiếp bằng bữa ăn tối thịnh soạn, các món ăn mang đậm văn hóa Trung Quốc – dầu món nào cũng ngon, nhưng 4 người chúng tôi ăn không hết! Một số thông tin về gia đình của anh Lipeng:

  • Gọi anh là: Lipeng 
  • Địa chỉ email của anh: wulipeng@singnet
  • Nhà ở Pasir Ris, block 754, floor 4, room 130.Nhà của anh chị khá gần biển, đạp xe đạp 15′ đã có thể đến beach.
  • Hai anh chị này có một bé gái 2 tuổi. Lúc chúng tôi thì bé này không ở nhà! Xin nói thêm là tiếng Anh của anh Lipeng không được tốt cho lắm và trình độ nghe của anh Hồng và tôi không cao nên chúng tôi không giao tiếp được nhanh và nhiều lắm.
  • Nhà anh chị không có xe hơi, chỉ có hai chiếc xe đạp. Chúng tôi đi đây đi đó phải di chuyển bằng bus, taxi, MRT (Mass Rapid Transit – Tàu điện ngầm) và đi bộ. Cũng hay, nhờ vậy mà tôi biết thêm được nhiều điều từ đất nước và con người Singapore.

Các sinh hoạt trong ngày:

  • 5 giờ 45, tôi và anh Hồng thức dậy
  • VSCN, đón bus đến tàu điện ngầm (Pasir Ris station) đến Centre City. Trước khi lên MRT thì có mua bánh mì chà bông tôm, theo tôi và Hòa nhận xét thì one rất là ngon, không thể tìm thấy ở Việt Nam. Chừng nào tới Singapore, bạn nhớ tìm mua thử.
  • Khoảng 7 giờ 30, chúng tôi đã ở trong đoàn CĐN đi bộ. Nhìn khung cảnh của sân vận động mà tôi thấy chạnh lòng
    • sân vận động ở giữa nhiều building lộng lẫy. Ở Sài Gòn, có lẽ New World là ngon lành nhất, còn ở đây (Centre City), builing cỡ NY đếm không xuể…
    • dàn âm thanh được chuẩn bị cực tốt,
    • hàng chục ngàn người già cả lớn bé xếp ngay hàng thẳng lối,
    • ai ai cũng làm múa theo động tác của ban múa dẫn.
    • Sau lời cầu nguyện của một sir nào đó, đám đông cùng Amen và bắt đầu cuộc đi bộ.
    • Đặc biệt trong đoàn đi bộ này, tôi còn nhìn thấy được một anh thanh niên bị tật ở chân.
    • Bạn đọc có thể xem một đoạn film ngắn quay lại chương trình 2006 và các năm trước: http://www.takethecitywalk.com/TCS_Charity_Walkathon.wvx
  • Tôi ở Red Route, Sector B, tôi theo đoàn đánh một vòng xung quanh trung tâm thành phố và trở lại sân vận động lúc 10 giờ kém 10. Ý thức thể thao của Singaporian không thể chê vào đâu cho được.
  • Ghé vào một siêu thị, anh chị Lipeng đi đâu đó khoảng 30′, tôi và anh Hồng ngồi chờ (có được mua cho hai món ăn của Malaysia). Sau đó chúng tôi đến một building rộng lớn,và lên lầu 4… ăn trưa. Tôi dứt nguyên con gà rán Spring Chick (S$6), anh chị Lipeng dòm mà giật bắn cái người; còn Anh Hồng và 2 anh chị ăn Hải Nam chicken rice… hì… dân Tàu thì ăn đồ Tàu -)
  • After lunch, tôi và anh Hồng vào thư viện, anh chị đi chợ sửa soạn đồ ăn tối.
  • Về tới nhà, ngủ một giấc đã đời… nhưng mà nóng quá nên không ngủ tiếp đươc.
  • After that, we went to Pasir Ris Park. Tại đây, chúng tôi phát hiện cái camera của tôi có vấn gì đó không quay được — tôi và anh Hồng bó tay, có lẽ các bạn cùng đoàn với tôi cũng sẽ bó tay. We giao phó cho Chúa nan đề này, nếu không quay được thì đại hội sắp tới sẽ không thể lưu lại hình ảnh gì! Cầu xin Chúa thương xót.
  • Then, we went to shopping mua một số đồ tăng anh chị Lipeng cũng như cho người thân ở VN.
  • Then, we went back home, had dinner with HÁ CẢO. Hìn như nước tương ở đây nó chua chua nên tôi không ăn được nhiều.Then, online chat but… không có bạn nào online hết trởn!!!

Ngày mai, chúng tôi sẽ lầu đầu tiên được cùng thờ phượng Chúa với các bạn Singapore! Cầu xin Chúa ban phước cho những bạn đọc những dòng nhật ký này.

Tháng tám 4, 2006 Đăng bởi anhoa | Nhật ký | | 2 phản hồi

(July 27th) Ngày đầu tiên tại Singapore

  • Giấy tờ của Hân cùng đoàn bị trục trặc, nhưng vẫn dược chấp nhận vào Singapore.
  • Sau khi ổn định chỗ ở, đoàn VN được dẫn đến chợ. Các bạn Singapore tặng mỗi người S$4 để ăn tối (điều mà không ai trong đoàn muốn).
  • Dạo một vòng quanh chợ gần dó, các bạn Singapore lại mua sầu riêng, đu đủ, dưa lê để đãi đoàn VN.
  • Về phòng, các bạn ngồi nói chuyện phía trước nhà. Không biết đoàn VN sao ăn trái cây ít quá (?!)
  • Đoàn VN tiếp tục ngồi lại chia sẻ những điều đã học được trong ngày.

Ngày đầu tiên tại đất Sing tôi thấy được:

  • sự tiếp đãi của các anh em ở đây làm tôi hổ thẹn
  • mọi hàng hoá đều đắc hơn ở Sài Gòn
  • thức ăn ở đây cũng không xa lạ lắm với VN

Tháng tám 4, 2006 Đăng bởi anhoa | Nhật ký | | No Comments Yet

(July 28th) Ngày thứ hai tại Singapore

  • dậy lúc 4 giờ 50 (giờ Singapore nhanh hơn VN 1 giờ)…
  • 5 giờ 30 thì cả đoàn VN đã dậy hết. Các bạn chia ra thành các nhóm, mỗi nhóm 2 người để cùng nhau học Thánh Kinh và tĩnh nguyện.
  • Các bạn chủ nhà chuẩn bị cho đoàn đồ ăn sáng, mọi người tự phục vụ cho mình (self service). Đồ ăn sáng có: sandwitch, cà phê, bơ đậu phộng, …
  • cùng thảo luận cho các vấn đề cần thực hiện cho đại hội sắp tới.
  • Các nan đề chủ yếu của Việt Nam đã được đưa ra (mỗi nan đề đều được các bạn trình bày lại một các sinh động bằng hình vẽ và mô hình)
    • nền giáo dục vô thần của VN.
    • nạn nạo phá thai của VN đang xếp vào hàng thứ 2 trên thế giới (theo Tuổi Trẻ)
    • nghiệm thuốc, nghiệm rượu, nghiện ma túy ở khá nhiều thanh thiếu nên.
    • Thần học viện Nha Trang đã bị nhà nước tịch thu từ 1975 đến nay. Hiện nay, nó là một khách sạn. Các Cơ-đốc nhân mong ước được có lại Thần học viện này và cũng ước mong các trường Thần học, Linh vụ được tự do mở cửa và chiêu sinh. Chúng ta cũng cầu nguyện để các sinh viên của các trường này sẽ không phải học triết học Mác – Lê, tư tưởng HCM, lịch sử Đảng, …
    • Tinh thần truyền giáo của CĐN VN được nâng cao.
  • Được các 4 bạn (1 bà mục sư) Singapore dẫn đi tham quan đây đến China Town để shopping. Lần đầu tiên được đi tàu điện ngầm để đến China Town, ai cũng thấy “phấn khởi” .Đoàn xem hàng thì nhiều, nhưng mua chẳng bao nhiêu… hì hì, tật của người Việt Nam là vậy!
  • Theo kế hoạch của ban tổ chức, cứ mỗi hai người ở đoàn VN sẽ đến nhà của một tín đồ địa phương để ở 2 đêm. Lúc 7 giờ tối, tôi và anh Thế Hồng cùng về nhà của một gia đình (địa chỉ email của anh chủ nhà: wulipeng@singnet). Tinh thần đón tiếp của họ một lần nữa làm tôi thẹn thùng. Tôi xấu hổ vì người ta vì Chúa mà sẵn sàng bỏ thời gian tiền bạc để đón tiếp chúng tôi, còn chúng tôi thì cứ … làm Chúa buồn lòng!
  • Vì phải đi bộ trong ngày nhiều, nên tối thứ hai này, chúng tôi phải ngủ sớm, vì sáng mai (sáng của ngày thứ ba) chúng tôi phải tham gia đoàn đi bộ của khoảng vài chục ngàn Cơ-đốc nhân Singapore (Celebrate Singapore, Take the City Walk)…
  • Tháng tám 4, 2006 Đăng bởi anhoa | Nhật ký | | No Comments Yet

    Xin Cầu Nguyện Nhiều Cho Việt Nam(Các nan đề lớn của Việt Nam)

    1. nền giáo dục vô thần của VN.
    2. nạn nạo phá thai của VN đang xếp vào hàng thứ 2 trên thế giới (theo Tuổi Trẻ)
    3. nghiệm thuốc, nghiệm rượu, nghiện ma túy ở khá nhiều thanh thiếu nên.
    4. Thần học viện Nha Trang đã bị nhà nước tịch thu từ 1975 đến nay. Hiện nay, nó là một khách sạn. Các Cơ-đốc nhân mong ước được có lại Thần học viện này và cũng ước mong các trường Thần học, Linh vụ được tự do mở cửa và chiêu sinh. Chúng ta cũng cầu nguyện để các sinh viên của các trường này sẽ không phải học triết học Mác – Lê, tư tưởng HCM, lịch sử Đảng, …
    5. Tinh thần truyền giáo của CĐN VN được nâng cao.

    Tháng tám 4, 2006 Đăng bởi anhoa | Nhật ký | | No Comments Yet

    GATEWAY CITIES YOUTH CONVENTION 2006 (GCYC) ” CELEBRATING THE NATIONS”

    GCYC 2006 logo

    Tháng tám 4, 2006 Đăng bởi anhoa | Nhật ký | | 1 phản hồi

    Đối chiếu Kinh Thánh về tiếng lạ

    Trên đây chỉ là bản đối chiếu văn tự dịch thuật về Tiếng Lạ trong hai bản Kinh Thánh Việt (bản truyền thống) và tiếng Anh (NIV). Ơn Nói Tiếng Lạ, hay là Ơn Cầu Nguyện Tiếng Lạ và Ơn Thông Giải Tiếng Lạ thì không thể nào bàn được với những người không có kinh nghiệm. Vì người không có kinh nghiệm với các Ân Tứ trên đây thường có khuynh hướng chống báng hoặc phủ nhận một cách chủ quan, cố chấp. Đôi khi vì thiên tính hướng ngoại, một vài anh em đã bắt chước nói tiếng lạ cho giống anh em mình, sau đó một thời gian bị Chúa cáo trách thái độ bắt chước ân ban một cách nhân tạo, sau đó trở lại chống đối tiếng lạ mà không chịu ăn năn sự sai trật của mình. Một mặt khác, chúng ta cũng phải nhìn nhận rằng phần đông những người được Ơn Nói Tiếng Lạ đều sử dụng Ân Tứ nầy một cách bãi. Trong khi Kinh Thánh và các hội thánh truyền thống cực lực chống lại sự lộn xộn của Tiếng Lạ thì những Hội Thánh Ân Tứ hay Hội Thánh Ngũ Tuần lại cổ xúy Tiếng Lạ một cách quá đáng. Họ kêu gào ‘’anh em hãy hát bằng Tiếng Mới, hãy cầu nguyện bằng Tiếng Lạ lên đi.v.v.’’. Tôi đã thấy người ta dùng Tiếng Lạ để đuổi quỷ; hoặc người ta dùng Tiếng Lạ để chỉ vào mặt một người khi họ cho rằng người đó bị quỷ ám. Thái độ nầy không bày tỏ năng quyền thiên thượng mà chỉ biểu lộ tính độc đoán, quá khích, thiếu hiểu biết, cũng như thiếu tình yêu thương của chính người đang dùng Tiếng Lạ. Thông thường những người lạm dụng Ân Tứ Nói Tiếng Lạ đều dùng cảm xúc để làm ‘’thước đo’’ thuộc linh. Tôi có cảm tưởng rằng họ xem Kinh Thánh như là thần chú của thầy phù thủy. Tôi đã nhiều lần chứng kiến, (hay đúng hơn là va chạm) với một vị mục sư người Việt Nam. Ông nầy chuyên cổ xúy Tiếng Lạ, và đề cao rằng sự té ngã và cầu nguyện bằng Tiếng Lạ gọi là ‘’Báp Tem Thánh Linh’’. Nhưng kỳ thật ông ta đã dùng Tiếng Lạ để gây ảnh hưởng uy tín và quyền lợi cho riêng mình. Ông mục sư nầy đã dùng „tiếng lạ“ để tranh thủ tiền bạc một cách bất chính. Đây là một chuyện thật mà Chúa cho tôi chạm phải để học tập từng bước đi theo Ngài. Sự lạm dụng Ân Tứ của Đức Chúa Trời đã đưa đến nhiều tai hại cho Hội Thánh. Nếu Tiếng Lạ chỉ gây ra sự thu hút nhiều người tò mò mê tín đến để la hét om sòm, thì tôi cho rằng đó là một điều rất tai hại. Vì trong nhiều người la hét om sòm đó đã có một ít người sợ sệt hoang mang và mất đức tin (tôi biết một số trường hợp cụ thể), chưa kể những người la hét om sòm đó sau một thời gian cũng sa ngã ê chề!
    Dĩ nhiên nhiều ân tứ khác cũng có thể bị lạm dụng, nhưng sự lạm dụng các Ân Tứ khác như Ân Tứ Giảng Dạy, ân tứ Chăm Sóc thì khá tinh vi, khó nhìn thấy được; trong khi sự lạm dụng Ân Tứ Nói Tiếng Lạ và Ân Tứ Nói Tiên Tri thì tràn lan và dễ nhận thấy hơn. Người đã lạm dụng Ân Tứ Nói Tiếng Lạ cũng thường lạm dụng luôn một ‘’ân tứ’’ tự tạo ra cho riêng mình, đó là ‘’Chúa phán với tôi như thế nầy, anh em phải nghe theo…’’ Và sự lạm dụng nầy đã trở thành thói quen buộc chặt họ đến nỗi họ không đủ can đảm nhìn nhận để ăn năn. Sau khi được Chúa ban ơn cầu nguyện bằng Tiếng Lạ, tôi đã dạn dĩ tiếp xúc với các hội thánh Ân Tứ hơn, và có thể chỉ đích danh một số người đi từ cảm xúc để gây kích động, để khoe mình…Và những bông trái tiếp theo sau đó là nói dối, vu khống những người mà họ không đồng ‘’quan điểm thuộc linh’’. Điều nầy đã gây nên sự phân rẽ Thân Thể Đấng Christ một cách sâu sắc.

    Vì tha thiết muốn nhận biết Ân Ban và Quyền Năng của Chúa qua chức vụ và con người, tôi dấn thân học hỏi qua các bài thần học và các giáo phái. Chúa đã cho tôi nhận biết một số bài học thực tế mà phần đông người ta có khuynh hướng xấu che tốt khoe. Nhờ vậy tôi dạn dĩ đi theo Chúa mà không bị ai dắt đi lạc. Một người hết lòng đi theo Chúa không bao giờ Chúa để cho lầm lạc. Một người kiêu ngạo, háo danh, tham lợi mà cứ núp mình trong chức vụ, là một người ưa bày vẽ nhiều điều để lạm dụng Ân Tứ thiêng liêng. Nên nhớ rằng thực tế thật là chua xót, vì một khi họ đã dám lạm dụng Ân Tứ thiêng liêng thì các sự lạm dụng khác như tiền bạc, tính háo thắng, tính diễn kịch của họ đều được thể hiện tối đa để khai thác lòng tin đơn sơ của nhiều người. Sách Công Vụ 19:13-16 nói đến những người Giu-đa mạo danh Chúa để trừ quỷ như thế nào và Công Vụ 15:16-19. Ngày nay chúng ta vẫn thấy những hạng người ấy nhan nhãn giữa trần gian.

    Được gây dựng, được tái sinh trong Hội Thánh CMA, tôi trở nên một người chuộng tri thức và chống Tiếng Lạ. Cho đến khi tôi tham gia các hội thánh Ân Tứ, tôi quá khổ tâm về điều nầy, do đó tôi tha thiết xin Chúa chỉ cho con được hiểu điều nầy là thật hay giả. Sau một thời gian tôi quặn thắt, Chúa đã thấy lòng tôi và ban cho tôi Ân Tứ Cầu Nguyện Tiếng Lạ. Xin nói lại, tôi được Chúa ban Ân Tứ Cầu Nguyện bằng Tiếng Lạ chứ không phải Ân Tứ Nói Tiếng Lạ. Từ đó tôi mới cảm nhận rằng đây là một Ân Ban mầu nhiệm để cầu nguyện một cách tự do với Chúa mà không cần lý trí tham gia vào. Và khi tôi cầu nguyện bằng Tiếng Lạ thì Chúa đã giải phóng tôi khỏi những ràng buộc của thần chú trong Phật Giáo mà suốt nhiều năm qua tâm thần tôi đã bị ảnh hưởng sâu xa và trước đó một thời gian dài tôi đã không để ý. Từ khi tôi được cầu nguyện bằng Tiếng Lạ, tâm thần tôi được cầu nguyện với một cảm nhận tươi mới, mạnh mẽ, tự do hơn; kể cả khi tôi cầu nguyện bằng tiếng Việt Nam hay tiếng Anh về sau nầy cũng được nóng cháy tha thiết, sống động, chân thật với chính mình trước mặt Chúa. Sự cảm nhận thiết tha sâu nhiệm khi cầu nguyện bằng tiếng lạ là một kinh nghiệm kỳ diệu, gần gũi với Chúa trong tâm thần mình. Nhưng tôi không bao giờ được thúc dục để cầu nguyện bằng Tiếng Lạ khi đang cùng cầu nguyện với những anh em khác. Tôi cũng không ngăn trở anh em khác cầu nguyện bằng tiếng lạ. Nhưng tôi biết thế nào là cầu nguyện tiếng lạ đúng cách và đúng chỗ. Trong 1 Cô-rin-tô 14, thánh Phao-lô khiển trách nhiều người trong Hội Thánh nầy đã nói tiếng lạ rất lộn xộn, nhưng Phao-lô cũng đã xác nhận công khai rằng ông là người nói tiếng lạ nhiều hơn hết thảy anh em trong Hội Thánh Cô-rin-tô.

    Thật ra không chỉ một mình ân tứ tiếng lạ bị lạm dụng. Các ân tứ khác như ân tứ giảng dạy, ân tứ nói tiên tri, ân tứ chăm sóc thăm viếng, ân tứ cầu nguyện, ân tứ chữa bịnh, ân tứ yêu thương an ủi đều bị lạm dụng tùy theo cá nhân và tuỳ theo trình độ hoặc tuỳ theo tấm lòng kính sợ Chúa nhiều hay ít. Điều nầy đã xẩy ra từ xưa đến nay. Khi một người dám lạm dụng một ân tứ thiêng liêng, anh ta có thể dễ dàng lạm dụng bất cứ ân tứ thiêng liêng khác. Hoặc giả tạo ân tứ chẳng hạn.
    Mỗi người nên nôn nả tìm kiếm mọi ân ban thiêng liêng, kể cả ân ban nói tiếng lạ.Tuy nhiên thái độ hô hào, la lối, cổ vũ người khác cầu nguyện tiếng lạ đều giống như những ông thầy phù thủy cầu vong, không đúng với Kinh Thánh. Một người có kinh nghiệm cầu nguyện bằng tiếng lạ là một người được sự gây dựng kín nhiệm của Chúa. Người ấy trở nên sâu sắc, ôn hòa, lắng nghe, từ tốn và nhất là yêu thương, tiết độ, nhịn nhục, nhân từ chứ không phải là một người la lối nhất thời rồi sau đó nổi lên sự phê bình, chỉ trích, giận dỗi và độc đoán.

    Tháng tám 4, 2006 Đăng bởi anhoa | Tâm Linh | | 4 phản hồi

    Chua chiu thuong kho

    Tháng Bảy 29, 2006 Đăng bởi anhoa | Hình ảnh | | No Comments Yet